初曉明朗,忽然霧起,已而日出,光景奇怪

宋代 楊萬里
明發望遠山,一一粲可數。 幽人萌望心,便被山靈妒。 逡巡出神通,變化足驚怖。 初將兜羅綿,擘作霏微絮。 周遭裹世界,仰視失天宇。 高懸赤瑛盤,不計丈尺許。 下照空濛間,紅光貫輕素。 中有人物影,紛紜競來去。 亦各有所持,莫辨是何具。 猶嫌未奇怪,別出奇怪處。 珠立一路憧,瑤森四山樹。 橫空金橋樑,拔地玉窣堵。 駭目方諦觀,捲地急收去。 恍疑刮眼膜,依舊認山路。 那知幻與真,不記夢兼寤。 神遊峨眉山,誑俗笑佛祖。 笑誑卻被誑,佛祖還笑汝。
míng wàng yuǎn shān   càn shǔ  
yōu rén méng wàng xīn   biàn 便 bèi shān líng  
qūn xún chū shén tōng   biàn huà jīng  
chū jiāng dōu luó mián 綿   bāi zuò fēi wēi  
zhōu zāo guǒ shì jiè   yǎng shì shī tiān  
gāo xuán chì yīng pán   zhàng chǐ  
xià zhào kōng méng jiān   hóng guāng guàn qīng  
zhōng yǒu rén yǐng   fēn yún jìng lái  
yǒu suǒ chí   biàn shì  
yóu xián wèi guài   bié chū guài chù  
zhū chōng   yáo sēn shān shù  
héng kōng jīn qiáo liáng    
hài fāng guān   juǎn shōu  
huǎng guā yǎn   jiù rèn shān  
zhī huàn zhēn   mèng jiān  
shén yóu é méi shān   kuáng xiào  
xiào kuáng què bèi kuáng   hái xiào