初夏

宋代 陳紀
梅子黃時雨又晴,春衫未脫暑猶輕。 天橫遠岫半眉綠,雲漏斜陽一眼明。 野樹晚風清蝶夢,曲池芳草亂蛙聲。 浮生囂寂何窮已,搔首蓬窗感慨生。
méi huáng shí yòu qíng   chūn shān wèi tuō shǔ yóu qīng  
tiān héng yuǎn xiù bàn méi   yún lòu xié yáng yǎn míng  
shù wǎn fēng qīng dié mèng   chí fāng cǎo luàn shēng  
shēng xiāo qióng   sāo shǒu péng chuāng gǎn kǎi shēng