除夕

宋代 王稱
殘雪初消夜,陽光已報春。客懷誰共慰,孤燭自相親。 寂寞煙霞夢,飄颻霄漢身。君恩何以報,來日歲華新。
cán xuě chū xiāo   yáng guāng bào chūn huái shuí gòng wèi   zhú xiāng qīn    
yān xiá mèng   piāo yáo xiāo hàn shēn jūn ēn bào lái   suì huá xīn