初宿囊山和方雲台韻一首

宋代 劉克莊
客游萬里踐霜冰,旦旦披衣坐待明。 絫黍功名成未易,跳丸歲月去堪驚。 即今紙被攜尋宿,當日油幢聽報更。 賴有雲台公好事,追程來送老門生。
yóu wàn jiàn shuāng bīng   dàn dàn zuò dài míng
lěi shǔ gōng míng chéng wèi   tiào wán suì yuè kān jīng
jīn zhǐ bèi xié xún 宿   dāng yóu zhuàng tīng bào gēng
lài yǒu yún tái gōng hǎo shì   zhuī chéng lái sòng lǎo mén shēng