觸暑渡淮寄舍弟

明代 王世貞
渡江已見鄉心發,及渡淮河重惘然。回首風雲恆自變,出門天地總堪憐。 疲駒顧影時時立,畏日驕人故故懸。欲覓舊歡那可得,北窗還許對床眠。
jiāng jiàn xiāng xīn   huái zhòng wǎng rán huí shǒu fēng yún héng biàn chū   mén tiān zǒng kān lián    
yǐng shí shí   wèi jiāo rén xuán jiù huān běi   chuāng hái duì chuáng mián