出試院次韻和酬鄭通直二首 其二

宋代 劉弇
百粵東頭倦客身,秋風溪鱠正堪論。塵埃洗盡生風語,粉黛仍傳到手樽。 吹劍自應超世味,曳裾誰復羨侯門。臨流更擬張胸膽,終恐精微未易言。
bǎi yuè dōng tóu juàn shēn   qiū fēng kuài zhèng kān lùn chén āi jǐn shēng fēng fěn   dài réng chuán dào shǒu zūn    
chuī jiàn yīng chāo shì wèi   shuí xiàn hóu mén lín liú gèng zhāng xiōng dǎn zhōng   kǒng jīng wēi wèi yán