除日

宋代 呂本中
我食已並日,子來能隔年。溪山出城路,風雪探梅天。 納息初聞妙,翻經舊有緣。相陪得清坐,不敢嘆無氈。
shí bìng   lái néng nián shān chū chéng fēng   xuě tàn méi tiān    
chū wén miào   fān jīng jiù yǒu yuán xiāng péi qīng zuò   gǎn tàn zhān