初秋夜坐 其二

宋代 張侃
夜深天籟息,露重月華新。此去何須懶,從來只任真。 入秋山有色,積雨水生粼。萬事乘除耳,一樽聊可親。
shēn tiān lài   zhòng yuè huá xīn lǎn cóng   lái zhǐ rèn zhēn    
qiū shān yǒu   shuǐ shēng lín wàn shì chéng chú ěr   zūn liáo qīn