初秋

明代 釋函是
月落風高秋漸橫,此時誰復論浮名。巍巍獨坐虛生白,寂寂幽林露有聲。 久住深山無此意,偶觀塵世樂閒情。竹林薄夢先桐葉,不到寒更衣欲輕。
yuè luò fēng gāo qiū jiàn héng   shí shuí lùn míng wēi wēi zuò shēng bái   yōu lín yǒu shēng
jiǔ zhù shēn shān   ǒu guān chén shì xián qíng zhú lín mèng xiān tóng   dào hán gēng qīng