初秋

宋代 方岳
殘暑何時退,秋風日夜生。 已嫌湘簟冷,稍覺楚天清。 山路晴猶濕,星河夜自明。 時聞梧葉落,一似打門聲。
cán shǔ shí tuì 退   qiū fēng shēng  
xián xiāng diàn lěng   shāo jué chǔ tiān qīng  
shān qíng yóu shī   xīng míng  
shí wén luò   mén shēng