楮衾

宋代 王鎡
霜藤搗出杵聲乾,軟白同綿一樣看。 春借梅花香入夢,雪深茅屋不知寒。
shuāng téng dǎo chū chǔ shēng qián   ruǎn bái tóng mián 綿 yàng kàn  
chūn jiè méi huā xiāng mèng   xuě shēn máo zhī hán