綽然亭落成自和二首 其一
地僻門無長者車,身閒不遺子公書。群山侑坐人堪醉,萬事忘懷世自疏。
碧玉灩池新雨後,綠雲滃徑落花餘。憑誰喚起濂溪老,聽說窗前草不除。
dì
地
pì
僻
mén
門
wú
無
zhǎng
長
zhě
者
chē
車
,
shēn
身
xián
閒
bù
不
yí
遺
zǐ
子
gōng
公
shū
書
qún
。
shān
群
yòu
山
zuò
侑
rén
坐
kān
人
zuì
堪
wàn
醉
,
shì
萬
wàng
事
huái
忘
shì
懷
zì
世
shū
自
疏
。
bì
碧
yù
玉
yàn
灩
chí
池
xīn
新
yǔ
雨
hòu
後
,
lǜ
綠
yún
雲
wěng
滃
jìng
徑
luò
落
huā
花
yú
餘
píng
。
shuí
憑
huàn
誰
qǐ
喚
lián
起
xī
濂
lǎo
溪
tīng
老
,
shuō
聽
chuāng
說
qián
窗
cǎo
前
bù
草
chú
不
除
。