春中途中寄南巴

唐代 周朴
旅人游汲汲,春氣又融融。農事蛙聲里,歸程草色中。 獨慚出穀雨,未變暖天風。子玉和予去,應憐恨不窮。
rén yóu   chūn yòu róng róng nóng shì shēng   guī chéng cǎo zhōng
cán chū   wèi biàn nuǎn tiān fēng zi   yīng lián hèn qióng