春至
若為南國春還至,爭向東樓日又長。白片落梅浮澗水,
黃梢新柳出城牆。閒拈蕉葉題詩詠,悶取藤枝引酒嘗。
樂事漸無身漸老,從今始擬負風光。
ruò
若
wéi
為
nán
南
guó
國
chūn
春
hái
還
zhì
至
,
zhēng
爭
xiàng
向
dōng
東
lóu
樓
rì
日
yòu
又
zhǎng
長
。
。
bái
白
piàn
片
luò
落
méi
梅
fú
浮
jiàn
澗
shuǐ
水
,
huáng
黃
shāo
梢
xīn
新
liǔ
柳
chū
出
chéng
城
qiáng
牆
。
。
xián
閒
niān
拈
jiāo
蕉
yè
葉
tí
題
shī
詩
yǒng
詠
,
mèn
悶
qǔ
取
téng
藤
zhī
枝
yǐn
引
jiǔ
酒
cháng
嘗
。
。
lè
樂
shì
事
jiàn
漸
wú
無
shēn
身
jiàn
漸
lǎo
老
,
cóng
從
jīn
今
shǐ
始
nǐ
擬
fù
負
fēng
風
guāng
光
。
。