春餘遣興

唐代 元稹
春去日漸遲,庭空草偏長。餘英間初實,雪絮縈蛛網。 好鳥多息陰,新篁已成響。簾開斜照入,樹褭遊絲上。 絕跡念物閒,良時契心賞。單衣頗新綽,虛室復清敞。 置酒奉親賓,樹萱自怡養。笑倚連枝花,恭扶瑞藤杖。 步屟恣優遊,望山多氣象。雲葉遙卷舒,風裾動蕭爽。 簪纓固煩雜,江海徒浩蕩。野馬籠赤霄,無由負羈鞅。
chūn jiàn chí   tíng kōng cǎo piān cháng yīng jiān chū shí   xuě yíng zhū wǎng
hǎo niǎo duō yīn   xīn huáng chéng xiǎng lián kāi xié zhào   shù niǎo yóu shàng
jué niàn xián   liáng shí xīn shǎng dān xīn chuò   shì qīng chǎng
zhì jiǔ fèng qīn bīn   shù xuān yǎng xiào lián zhī huā   gōng ruì téng zhàng
xiè yōu yóu   wàng shān duō xiàng yún yáo juǎn shū   fēng dòng xiāo shuǎng
zān yīng fán   jiāng hǎi hào dàng lóng chì xiāo   yóu yāng