春雲

清代 陳忠平
春風吹亂散,窗影晦還明。弄月潮難定,壓眉詩易成。 柔堪盈一握,幻若夢三生。莫更為人聚,零零作雨聲。
chūn fēng chuī luàn sàn   chuāng yǐng huì hái míng nòng yuè cháo nán dìng   méi shī chéng    
róu kān yíng   huàn ruò mèng sān shēng gèng wéi rén líng   líng zuò shēng