春月

唐代 元稹
春月雖至明,終有靄靄光。不似秋冬色,逼人寒帶霜。 纖粉澹虛壁,輕煙籠半床。分暉間林影,餘照上虹梁。 病久塵事隔,夜閒清興長。擁抱顛倒領,步屣東西廂。 風柳結柔援,露梅飄暗香。雪含櫻綻蕊,珠蹙桃綴房。 杳杳有餘思,行行安可忘。四鄰非舊識,無以話中腸。 南有居士儼,默坐調心王。款關一問訊,為我披衣裳。 延我入深竹,暖我於小堂。視身琉璃瑩,諭指芭蕉黃。 復有比丘溢,早傳龍樹方。口中秘丹訣,肘後懸青囊。 錫杖雖獨振,刀圭期共嘗。未知仙近遠,已覺神輕翔。 夜久魂耿耿,月明露蒼蒼。悲哉沉眠士,寧見茲夕良。
chūn yuè suī zhì míng   zhōng yǒu ǎi ǎi guāng shì qiū dōng   rén hán dài shuāng
xiān fěn dàn   qīng yān lóng bàn chuáng fēn huī jiān lín yǐng   zhào shàng hóng liáng
bìng jiǔ chén shì   xián qīng xīng cháng yōng bào diān dào lǐng   dōng 西 xiāng
fēng liǔ jié róu yuán   méi piāo àn xiāng xuě hán yīng zhàn ruǐ   zhū táo zhuì fáng
yǎo yǎo yǒu   xíng xíng ān wàng lín fēi jiù shí   huà zhōng cháng
nán yǒu shì yǎn   zuò diào 調 xīn wáng kuǎn guān wèn xùn   wèi shang
yán shēn zhú   nuǎn xiǎo táng shì shēn liú li yíng   zhǐ jiāo huáng
yǒu qiū   zǎo chuán lóng shù fāng kǒu zhōng dān jué   zhǒu hòu xuán qīng náng
zhàng suī zhèn   dāo guī gòng cháng wèi zhī xiān jìn yuǎn   jué shén qīng xiáng
jiǔ hún gěng gěng   yuè míng cāng cāng bēi zāi chén mián shì   níng jiàn liáng