春雨不止魯漕有二詩因次韻

宋代 吳芾
春日固春雨,雨多亦可已。 若為尚滂沱,連月煙浪里。 江湖更瀰漫,不見蒲與葦。 有時漏日光,洪雲薄如紙。 欲晴又復陰,何以慰田裡。 鬱郁不能舒,一坐不能舒, 一坐四五起。
chūn chūn   duō
ruò wéi shàng pāng tuó   lián yuè yān làng
jiāng gèng màn   jiàn wěi
yǒu shí lòu guāng   hóng yún báo zhǐ
qíng yòu yīn   wèi tián
néng shū   zuò néng shū  
zuò