春雨

宋代 陳與義
花盡春猶冷,羈心只自驚。 孤鶯啼永晝,細雨濕高城。 擾擾成何事,悠悠送此生。 蛛絲閃夕霽,隨處有詩情。
huā jǐn chūn yóu lěng   xīn zhī jīng  
yīng yǒng zhòu   shī gāo chéng  
rǎo rǎo chéng shì   yōu yōu sòng shēng  
zhū shǎn   suí chù yǒu shī qíng