春遊

宋代 陸游
窮愁終日竟胡為?老健人間自一奇。 每駕柴車游古寺,間騎竹馬伴群兒。 登臨蘭渚流觴地,蕭散狐泉冷餅時。 綀布單衣白羽扇,路傍人總道相宜。
qióng chóu zhōng jìng wéi   lǎo jiàn rén jiān  
měi jià chái chē yóu   jiān zhú bàn qún ér  
dēng lín lán zhǔ liú shāng   xiāo sàn quán lěng bǐng shí  
shū dān bái shàn   bàng rén zǒng dào xiāng