春詠詩

南北朝 吳均
春從何處來,拂水復驚梅。雲障青瑣闥,風吹承露台。 美人隔千里,羅幃閉不開。無由得共語,空對相思杯。
chūn cóng chǔ lái   shuǐ jīng méi yún zhàng qīng suǒ   fēng chuī chéng tái
měi rén qiān   luó wéi kāi yóu de gòng   kōng duì xiāng bēi