春詠

唐代 雍陶
風惱花枝不耐頻,等閒飛落易愁人。 殷勤最是章台柳,一樹千條管帶春。
fēng nǎo huā zhī nài pín   děng xián fēi luò chóu rén
yīn qín zuì shì zhāng tái liǔ   shù qiān tiáo guǎn dài chūn