春陰

宋代 陸游
數間茅屋傍楓林,常負平生萬里心。 老去逐年增老病,春來無日不春陰。 麴麈蘸岸波初漲,猩血團枝色已深。 欲到東園還嬾起,卻和殘睡聽鳴禽。
shù jiān máo bàng fēng lín   cháng píng shēng wàn xīn  
lǎo zhú nián zēng lǎo bìng   chūn lái chūn yīn  
zhǔ zhàn àn chū zhǎng   xīng xuè tuán zhī shēn  
dào dōng yuán hái lǎn   què cán shuì tīng míng qín