春陰

明代 王恭
海國東風後,千門積曙陰。斷雲隨雨薄,歸雁帶煙深。 柳暗迷征騎,花寒笑客簪。翻憐勝游地,愁絕五陵心。
hǎi guó dōng fēng hòu   qiān mén shǔ yīn duàn yún suí báo guī   yàn dài yān shēn    
liǔ àn zhēng   huā hán xiào zān fān lián shèng yóu chóu   jué líng xīn