春陰

宋代 蘇轍
春後誰令百日陰,雨淫風橫雨相侵。 天公未有惜花意,野老空存念麥心。 共怪叢均亦黃落,終憐老檜獨蕭森。 過中不克陽安在,夏旱前知未易禁。
chūn hòu shuí lìng bǎi yīn   yín fēng héng xiāng qīn  
tiān gōng wèi yǒu huā   lǎo kōng cún niàn mài xīn  
gòng guài cóng jūn huáng luò   zhōng lián lǎo guì xiāo sēn  
guò zhōng yáng ān zài   xià hàn qián zhī wèi jìn