春陰

宋代 陸游
麴塵柳色正遮門,石黛江流曲抱村。小院春光方盎盎,遠山雨氣又昏昏。 傍檐林鳥驚幽夢,極目煙蕪捲燒痕。只道餘寒尚如許,不知生意滿乾坤。
chén liǔ zhèng zhē mén   shí dài jiāng liú bào cūn xiǎo yuàn chūn guāng fāng àng àng yuǎn   shān yòu hūn hūn    
bàng yán lín niǎo jīng yōu mèng   yān juǎn shāo hén zhī dào hán shàng   zhī shēng mǎn qián 滿 kūn