春意

宋代 耶律鑄
千里萬里遊子去,一行兩行歸雁來。休倚高樓起惆悵,滿城桃李為春開。
qiān wàn yóu   xíng liǎng xíng guī yàn lái xiū gāo lóu chóu chàng mǎn   chéng 滿 táo wèi chūn kāi