春夜丹霞山樂說上人院坐雨

清代 廖燕
高齋添客坐,鐙影隔長林。一雨催春盡,千峰落磬深。 虬奔岩石火,寒逼草蛩吟。莫厭通宵語,平生祇此心。
gāo zhāi tiān zuò   dèng yǐng cháng lín cuī chūn jìn qiān   fēng luò qìng shēn    
qiú bēn yán shí huǒ   hán cǎo qióng yín yàn tōng xiāo píng   shēng xīn