春夜

宋代 陸游
老憊生如寄,春寒夢亦孤。 燈花時自墜,梟語迭相呼。 萬里書難得,三年病未蘇。 窗深不知曉,但覺動林烏。
lǎo bèi shēng   chūn hán mèng  
dēng huā shí zhuì   xiāo dié xiāng  
wàn shū nán de   sān nián bìng wèi  
chuāng shēn zhī xiǎo   dàn jué dòng lín