春陽

宋代 孔平仲
春陽已出地,冰雪尚崢嶸。半作泥塗濕,尤妨車馬行。 溪流成小派,海氣亂新晴。湮鬱須披豁,誰同上古城。
chūn yáng chū   bīng xuě shàng zhēng róng bàn zuò shī yóu   fáng chē xíng    
liú chéng xiǎo pài   hǎi luàn xīn qíng yān huō shuí   tóng shàng chéng