春雪 其一

宋代 李綱
怪底春來煖太深,忽驚雪片墮層陰。廉纖帶雨初猶薄,散漫隨風遽不禁。 光炫峰巒皆玉色,寒侵花木欲灰心。沙陽逐客家何在,擁鼻淒涼但越吟。
guài chūn lái nuǎn tài shēn   jīng xuě piàn duò céng yīn lián xiān dài chū yóu báo sǎn   màn suí fēng jīn    
guāng xuàn fēng luán jiē   hán qīn huā huī xīn shā yáng zhú jiā zài yōng   liáng dàn yuè yín