春雪次韻方石

明代 李東陽
踏雪詩來起我眠,雪清詩絕兩堪憐。極知慰藉春深地,不似倉皇歲暮天。 閒看紅塵非世界,坐疑銀海眩山川。萬間廣廈真誰事,昨夜先愁我屋顛。
xuě shī lái mián   xuě qīng shī jué liǎng kān lián zhī wèi jiè chūn shēn   shì cāng huáng suì tiān    
xián kàn hóng chén fēi shì jiè   zuò yín hǎi xuàn shān chuān wàn jiān guǎng shà zhēn shuí shì zuó   xiān chóu diān