春雪

宋代 程顥
二月將臨尾,群陰久退潛。只知桃李艷,何復雪霜嫌。 密霰仍先集,飄霙忽散沾。帶風成料峭,和雨作廉纖。 江漢初彌望,珠璣亦間兼。片痕才著瓦,斜勢漸穿簾。 鳥化遼城鶴,途鋪越女縑。落英時斗舞,飛絮或同黏。 直把瓊瑤比,誰疑鵠鷺撏。透肌錐共利,灑面刃爭銛。 寒怯開闈賞,光凝伴月覘。價增樵市炭,興入酒家簾。 駐足銀妝履,昂頭玉裹髯。如何欺煦律,重複困窮閻。 薪乏經朝備,衣因恃暖拈。擷芳游女恨,憂歲老農占。 惜竹頻敲葉,愁花旋覆苫。失權悲太皞,助虐有飛廉。 驟降初疑勇,旋消亦訝謙。朔雲雖借便,水後可無厭。 縱任陰靈巧,難令木氣殲。寒威徒自奮,春氣亦時添。 積勢方平壟,澌流已墜檐。暗空猶沓沓,近地即佔佔。 遠水難遮面,高峰不裹尖。著牆聊畫粉,蓋地豈成鹽。 紈扇驚塵曀,昆崗認火炎。端來薦融釋,空復助洳漸。 積潤終滋嫩,驚雷亦震淹。東君莫惆悵,杲日待重瞻。
èr yuè jiāng lín wěi   qún yīn jiǔ tuì 退 qián zhǐ zhī táo yàn   xuě shuāng xián    
xiàn réng xiān   piāo yīng sàn zhān dài fēng chéng liào qiào   zuò lián xiān    
jiāng hàn chū wàng   zhū jiān jiān piàn hén cái zhù xié   shì jiàn chuān lián 穿    
niǎo huà liáo chéng   yuè jiān luò yīng shí dòu fēi   huò tóng nián    
zhí qióng yáo   shuí xián tòu zhuī gòng   miàn rèn zhēng xiān    
hán qiè kāi wéi shǎng   guāng níng bàn yuè chān jià zēng qiáo shì tàn xīng   jiǔ jiā lián    
zhù yín zhuāng   áng tóu guǒ rán chóng   kùn qióng yán    
xīn jīng cháo bèi   yīn shì nuǎn niān xié fāng yóu hèn yōu   suì lǎo nóng zhàn    
zhú pín qiāo   chóu huā xuán shān shī quán bēi tài hào zhù   nüè yǒu fēi lián    
zhòu jiàng chū yǒng   xuán xiāo qiān shuò yún suī jiè biàn shuǐ 便   hòu yàn    
zòng rèn yīn líng qiǎo   nán lìng jiān hán wēi fèn chūn   shí tiān    
shì fāng píng lǒng   liú zhuì yán àn kōng yóu jìn   zhàn zhàn    
yuǎn shuǐ nán zhē miàn   gāo fēng guǒ jiān zhù qiáng liáo huà fěn gài   chéng yán    
wán shàn jīng chén   kūn gǎng rèn huǒ yán duān lái jiàn róng shì kōng   zhù jiàn    
rùn zhōng nèn   jīng léi zhèn yān dōng jūn chóu chàng gǎo   dài zhòng zhān