春雪

宋代 胡寅
北客南來十五春,今年春雪妙洪鈞。 梅花著子無堪比,柳絮藏條未有因。 何限萌芽煩蹙縮,幾多峰嶺倦顰伸。 紅桃頮面還添粉,翠竹垂頭詎辱身。 爭似松枝擎蒨絢,恰如桂魄淨埃塵。 無人敢琢非牢玉,有客曾歌是爛銀。 一夜東風吹地匝,四檐甘雨落階勻。 天公變化誰能測,坐看郊原景物新。
běi nán lái shí chūn   jīn nián chūn xuě miào hóng jūn  
méi huā zhù zi kān   liǔ cáng tiáo wèi yǒu yīn  
xiàn méng fán suō   duō fēng lǐng juàn pín shēn  
hóng táo huì miàn hái tiān fěn   cuì zhú chuí tóu shēn  
zhēng sōng zhī qíng qiàn xuàn   qià guì jìng āi chén  
rén gǎn zhuó fēi láo   yǒu céng shì làn yín  
dōng fēng chuī   yán gān luò jiē yún  
tiān gōng biàn huà shuí néng   zuò kàn jiāo yuán jǐng xīn