春雪

宋代 王十朋
立春三日餘,霏霏下人間。胡不瑞嘉平,天於此偏慳。 忽從何處來,頃刻堆塵寰。投隙妙能入,遇圓巧成環。 侵凌到肌骨,點綴生容顏。凝積遽如許,掃除良亦艱。 牧羊念大窖,擁馬愁藍關。我時巴峽觀,眩晃迷江山。 認峰失白鹽,問俗非烏蠻。豈無興可乘,扁舟正宜還。
chūn sān   fēi fēi xià rén jiān ruì jiā píng tiān   piān qiān    
cóng chǔ lái   qǐng duī chén huán tóu miào néng   yuán qiǎo chéng huán    
qīn líng dào   diǎn zhuì shēng róng yán níng sǎo   chú liáng jiān    
yáng niàn jiào   yōng chóu lán guān shí xiá guān xuàn   huàng jiāng shān    
rèn fēng shī bái yán   wèn fēi mán xīng chéng piān   zhōu zhèng hái