春雪

宋代 黎廷瑞
青神怯春寒,頳紫染未辦。 臨河來素女,剪冰作花瓣。 銀屏移佛地,玉樓墮仙漢。 朽株繳瓊瑤,斷甓化圭瓚。 東風翻覆手,轉眼忽吹散。 乃知太空中,何物當把玩。 開門見青山,且喜還舊觀。
qīng shén qiè chūn hán   chēng rǎn wèi bàn  
lín lái   jiǎn bīng zuò huā bàn  
yín píng   lóu duò xiān hàn  
xiǔ zhū jiǎo qióng yáo   duàn huà guī zàn  
dōng fēng fān shǒu   zhuǎn yǎn chuī sàn  
nǎi zhī tài kōng zhōng   dāng wán  
kāi mén jiàn qīng shān   qiě hái jiù guān