春雪

宋代 梅堯臣
臘前望盈尺,奸縮不應乞。 萬物及向榮,而反事凝凓。 與雨暗爭能,不念傷彼茁。 雖然便消釋,終是乖氣律。 新陽豈憚沮,暴柳未為屈。 隨風勢更巧,著樹媚且密。 誰將背時棄,乃欲逞果必。 摧花自作花,旋積旋已失。 上天施命令,冬春不相匹。 生物與死物,其道安可壹。 嗚呼此飛雪,何為在今日。
qián wàng yíng chǐ   jiān suō yīng  
wàn xiàng róng   ér fǎn shì níng  
àn zhēng néng   niàn shāng zhuó  
suī rán biàn 便 xiāo shì   zhōng shì guāi  
xīn yáng dàn   bào liǔ wèi wèi  
suí fēng shì gèng qiǎo   zhù shù mèi qiě  
shuí jiāng bèi shí   nǎi chěng guǒ  
cuī huā zuò huā   xuán xuán shī  
shàng tiān shī mìng lìng   dōng chūn xiāng  
shēng   dào ān  
fēi xuě   wéi zài jīn