春雪

宋代 李彌遜
繁雲初弄日,累靄漸韜霞。 夜色連空迥,春英入望賒。 白霓分羽衛,青女亂簪珈。 栩栩思輕蝶,飛飛欲盡花。 瓊瑰才瑣屑,龍鳳忽交加。 騁歲邀難駐,便輕去莫遮。 似因風伯力,偏助水官夸。 闊布漫天陣,低成匝地窪。 升階方浸潤,投隙任欹斜。 雜邏爭排拶,縱橫類攫拿。 怙陰方洶洶,畏日尚嘩嘩。 遇坎寧辭險,投荒忽匿瑕。 誰能問軫域,何處辨隆窊。 眺遠眸增眩,驚深吻盡呀。 勢包夸海若,功蓋補天媧。 賦象隨開巧,噓枯與物華。 黏枝拳宿鷺,折筆響翻鴉。 逕沒蟲書蘚,灘平鳥篆沙。 凍池靜鳧鶩,衰草伏麋麚。 弱柳封腰束,停莎老髻丫。 圓方雜圭璧,牝牡失驪騧。 砌走馮夷蚌,檐垂白帝蛇。 趨明驚吏愕,唱曉誤雞啞。 表沴愁交積,占豐信有涯。 平施入穮蓘。餘潤到蓬葭。 獲早車應稇,稌多壟看秅。 沽簾迎路矗,賽鼓集祠撾。 梁苑曾延客,藍橋正憶家。 劍歌悲雜缶,陶飲樂勝吁。 更覓劉及伴,相從詠雪車。
fán yún chū nòng   lèi ǎi jiàn tāo xiá
lián kōng jiǒng   chūn yīng wàng shē
bái fēn wèi   qīng luàn zān jiā
qīng dié   fēi fēi jǐn huā
qióng guī cái suǒ xiè   lóng fèng jiāo jiā
chěng suì yāo nán zhù   biàn 便 qīng zhē
shì yīn fēng   piān zhù shuǐ guān kuā
kuò màn tiān zhèn   chéng
shēng jiē fāng jìn rùn   tóu rèn xié
luó zhēng pái   zòng héng lèi jué
yīn fāng xiōng xiōng   wèi shàng huā huā
kǎn níng xiǎn   tóu huāng xiá
shuí néng wèn zhěn   chǔ biàn lóng
tiào yuǎn móu zēng xuàn   jīng shēn wěn jǐn ya
shì bāo kuā hǎi ruò   gōng gài tiān
xiàng suí kāi qiǎo   huá
nián zhī quán 宿   zhé xiǎng fān
jìng méi chóng shū xiǎn   tān píng niǎo zhuàn shā
dòng chí jìng   shuāi cǎo jiā
ruò liǔ fēng yāo shù   tíng shā lǎo
yuán fāng guī   pìn shī guā
zǒu féng bàng   yán chuí bái shé
míng jīng è   chàng xiǎo
biǎo chóu jiāo   zhàn fēng xìn yǒu
píng shī biāo gǔn rùn dào péng jiā
huò zǎo chē yīng kǔn   duō lǒng kàn chá
lián yíng chù   sài
liáng yuàn céng yán   lán qiáo zhèng jiā
jiàn bēi fǒu   táo yǐn shèng
gèng liú bàn   xiāng cóng yǒng xuě chē