淳熙壬寅仲夏大雨寫望

宋代 汪莘
一朵烏雲起天末,倏忽長驅半天闊。 雲頭到處急雨來。雨腳錯落飛河魁。 吹以南箕更豪橫,打窗噴壁催吟詠。 恰驚瓦上碎珠跳,已快檐前銀竹映。 平生不識南箕狀,且看平疇翻翠浪。 恍然立我三湘間,欲著扁舟相跌宕。 風回雨霽天地新,良苗斗覺添精神。 天意更看七八月,明年無處可打蕨。
duǒ yún tiān   shū cháng bàn tiān kuò  
yún tóu dào chù lái jiǎo cuò luò fēi kuí    
chuī nán gèng háo hèng   chuāng pēn cuī yín yǒng  
qià jīng shàng suì zhū tiào   kuài yán qián yín zhú yìng  
píng shēng shí nán zhuàng   qiě kàn píng chóu fān cuì làng  
huǎng rán sān xiāng jiān   zhù piān zhōu xiāng diē dàng  
fēng huí tiān xīn   liáng miáo dòu jué tiān jīng shén  
tiān gèng kàn yuè   míng nián chǔ jué