春晚

宋代 張鎡
湖遠慵呼艇,春歸只閉門。 樹高應翠合,竹靜自黃昏。 軒冕情終薄,詩書好益尊。 人間難辦事,夜氣要長存。
yuǎn yōng tǐng   chūn guī zhǐ mén  
shù gāo yīng cuì   zhú jìng huáng hūn  
xuān miǎn qíng zhōng báo   shī shū hǎo zūn  
rén jiān nán bàn shì   yào cháng cún