春晚

宋代 呂本中
柳暗鶯啼春正妍,斷塍分水灌平田。花開花落幾番雨,山淡山明一抹煙。 突兀初晴雲外寺,橫斜欲晚渡頭船。天涯因愜滄洲興,何用區區苦自憐。
liǔ àn yīng chūn zhèng yán   duàn chéng fēn shuǐ guàn píng tián huā kāi huā luò fān shān   dàn shān míng yān    
chū qíng yún wài   héng xié wǎn tóu chuán tiān yīn qiè cāng zhōu xīng   yòng lián