春同范景仁宋次道太常致齋韓廷評見過閽人不

宋代 司馬光
端居太常署,寒日淡孤清。 取酒呼諸友,談笑方縱橫。 韓君士林秀,四海依高名。 家襲鐘鼎貴,身無簪組縈。 逍遙風塵外,萬物秋毫輕。 未嘗妄過人,所過以為榮。 如何枉玉趾,及門失相迎。 主人豈傲客,事有迷誤並。 追延既不及,相視徒蹉驚。 威鳳顧修梧,不下還孤征。 景星欻呈彩,旋有流雲生。 靈物固難睹,俗眼真不明。 投謝有何物,珉石從雙璚。
duān tài cháng shǔ   hán dàn qīng  
jiǔ zhū yǒu   tán xiào fāng zòng héng  
hán jūn shì lín xiù   hǎi gāo míng  
jiā zhōng dǐng guì   shēn zān yíng  
xiāo yáo fēng chén wài   wàn qiū háo qīng  
wèi cháng wàng guò rén   suǒ guò wéi róng  
wǎng zhǐ   mén shī xiāng yíng  
zhǔ rén ào   shì yǒu bìng  
zhuī yán   xiāng shì cuō jīng  
wēi fèng xiū   xià hái zhēng  
jǐng xīng chuā chéng cǎi   xuán yǒu liú yún shēng  
líng nán   yǎn zhēn míng  
tóu xiè yǒu   mín shí cóng shuāng qióng