春庭

宋代 文同
春院陰陰翠靄低,春庭寂寂曉光迷。 花間蜂去抱黃粉,苔上燕來銜綠泥。 兩行高梧初蔭合,一翻新草恰生齊。 微禽已識幽人意,飛下欄干向里啼。
chūn yuàn yīn yīn cuì ǎi   chūn tíng xiǎo guāng  
huā jiān fēng bào huáng fěn   tái shàng yàn lái xián  
liǎng xíng gāo chū yīn   fān xīn cǎo qià shēng  
wēi qín shí yōu rén   fēi xià lán gān xiàng