春苔

唐代 孫魴
底物最牽吟,秋苔獨自尋。何時連夜雨,疊翠滿松陰。 湘岸荒祠靜,吳宮古砌深。侯門還可惜,長被馬蹄侵。
zuì qiān yín   qiū tái xún shí lián   dié cuì mǎn 滿 sōng yīn
xiāng àn huāng jìng   gōng shēn hóu mén hái   zhǎng bèi qīn