春思

宋代 黃庭堅
花柳事權輿,東風剛作惡。 啟明動鐘鼓,睡著初不覺。 簡書催秣馬,行路如徇鐸。 看雲野思亂,遇雨春衫薄。 今日非昨日,過眼若飛雹。 光陰行晼晚,吾事益落莫。 閒尋西城道,倚杖俯墟落。 村翁逢寒食,士女飛彩索。 平生感節物,始悟身是客。 搔首念江南,拿船趁鸂鶒。 夷猶揮釣車,清波舉霜鯽。 黃塵化人衣,此計誠已錯。 百年政如此,豈更待經歷。
huā liǔ shì quán 輿   dōng fēng gāng zuò è
míng dòng zhōng   shuì zhù chū jué
jiǎn shū cuī   xíng xùn duó
kàn yún luàn   chūn shān báo
jīn fēi zuó   guò yǎn ruò fēi báo
guāng yīn xíng wǎn wǎn   shì luò
xián xún 西 chéng dào   zhàng luò
cūn wēng féng hán shí   shì fēi cǎi suǒ
píng shēng gǎn jié   shǐ shēn shì
sāo shǒu niàn jiāng nán   chuán chèn chì
yóu huī diào chē   qīng shuāng
huáng chén huà rén   chéng cuò
bǎi nián zhèng   gèng dài jīng