春深遣興

宋代 張擴
深院小亭花葯香,春來無處避風光。畦蔬自種兩席許,溪水忽高三尺彊。 冷淡不妨詩作活,狂歌時以酒為鄉。故人南北今誰在,紙尾寒暄未可忘。
shēn yuàn xiǎo tíng huā yào xiāng   chūn lái chǔ fēng guāng shū zhǒng liǎng   shuǐ gāo sān chǐ jiàng    
lěng dàn fáng shī zuò huó   kuáng shí jiǔ wèi xiāng rén nán běi jīn shuí zài zhǐ   wěi hán xuān wèi wàng