春申君

宋代 呂本中
少年談笑解秦兵,便欲連從卻未成。莫謂江東可長保,暮年無意引朱英。
shào nián tán xiào jiě qín bīng   biàn 便 lián cóng què wèi chéng wèi jiāng dōng zhǎng bǎo   nián yǐn zhū yīng