春日雜興 其三

宋代 韓淲
當其未生時,孰知我能老。既老復須死,何其置懷抱。 談空與說妙,終古吻不燥。此身無厭生,得酒醉亦好。
dāng wèi shēng shí   shú zhī néng lǎo lǎo   zhì huái bào    
tán kōng shuō miào   zhōng wěn zào shēn yàn shēng   jiǔ zuì hǎo