春日雜興 其九

宋代 韓淲
幽草清更佳,被花多白紅。鳥啼蝴蝶亂,村村是春風。 人無杯酒飲,不得此意融。春過夏將至,迤邐成秋冬。
yōu cǎo qīng gèng jiā   bèi huā duō bái hóng niǎo dié luàn cūn   cūn shì chūn fēng    
rén bēi jiǔ yǐn   róng chūn guò xià jiāng zhì   chéng qiū dōng