春日雜興

宋代 方岳
天與之愚竟不移,經年兀兀槿花籬。 拙於生事可無粥,工乃窮人賴有詩。 只恁麽休身是客,知何以故鬢成絲。 寒欺雪屋青燈夜,六十猶痴始是痴。
tiān zhī jìng   jīng nián jǐn 槿 huā  
zhuō shēng shì zhōu   gōng nǎi qióng rén lài yǒu shī  
zhī nèn xiū shēn shì   zhī bìn chéng  
hán xuě qīng dēng   liù shí yóu chī shǐ shì chī